<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" href="RSS_xslt_style.asp" version="1.0" ?>
<rss version="2.0" xmlns:WebWizForums="http://syndication.webwizguide.info/rss_namespace/">
 <channel>
  <title>Di&#7877;n &#273;&#224;n : C&#225;c m&#7897;n khoa h&#7885;c x&#227; h&#7897;i</title>
  <link>http://www.vanban2.edu.vn/forum</link>
  <description>This is an XML content feed of; Di&#7877;n &#273;&#224;n : C&#225;c m&#7897;n khoa h&#7885;c x&#227; h&#7897;i : Last 10 B&#224;i vi&#7871;t</description>
  <copyright>Copyright (c) 2006 Web Wiz Forums - All Rights Reserved.</copyright>
  <pubDate>Sat, 04 Apr 2026 22:53:23 +0000</pubDate>
  <lastBuildDate>Wed, 05 Nov 2014 14:21:04 +0000</lastBuildDate>
  <docs>http://blogs.law.harvard.edu/tech/rss</docs>
  <generator>Web Wiz Forums 8.03</generator>
  <ttl>30</ttl>
  <WebWizForums:feedURL>www.vanban2.edu.vn/forum/RSS_topic_feed.asp?FID=125</WebWizForums:feedURL>
  <image>
   <title>Di&#7877;n &#273;&#224;n</title>
   <url>http://www.vanban2.edu.vn/forum/forum_images/web_wiz_forums.gif</url>
   <link>http://www.vanban2.edu.vn/forum</link>
  </image>
  <item>
   <title>C&#225;c m&#7897;n khoa h&#7885;c x&#227; h&#7897;i : Bài văn điểm 10</title>
   <link>http://www.vanban2.edu.vn/forum/forum_posts.asp?TID=397&amp;PID=1313#1313</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>T&#225;c gi&#7843;:</strong> <a href="http://www.vanban2.edu.vn/forum/member_profile.asp?PF=72">Huyen75</a><br /><strong>Subject:</strong> Bài văn điểm 10<br /><strong>Ng&#224;y g&#7917;i:</strong> 05 Nov 2014 l&#250;c 14:21<br /><br />  Bài văn của học sinh Vũ Phương Thảo lớp 10A Trường THPT Định Hóa - Thái Nguyên.<br />  "Những ngày mùa hạ rả rích, khi ôm sách và lắng nghe vài giai điệu phát ra từ cái radio cũ mèm, tự dưng tôi nghe thấy mấy lời da diết vang lên: “Người thầy... vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa/Từng ngày, giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấy…”. Tiếng Cẩm Ly tha thiết, chiều mùa hạ như đang rơi xuống, vỡ tan và xoáy vào lòng những kí ức tươi đẹp. Đột nhiên, có cảm giác như đang lạc vào một thế giới nào đó, một thế giới không phải của mình, thế giới của quá khứ.<br />  Và tự nhiên, tôi nghĩ, dường như mình đang được xem lại cuộc đời bốn năm trước, qua vài cảnh quay được trích ra từ cái máy quay có lẽ là đời từ những năm 1980.<br />Máy quay có lẽ đã cũ lắm rồi, cảnh được cảnh mất, nhưng cũng đủ để tôi thấy tôi - mười một tuổi - đứng trong sân trường cấp II lộng gió, và bóng một người thấp bé lặng lẽ đạp chiếc xe khung, đi trong nắng vàng. Bất chợt, người ấy quay lại. Ánh mắt hiền từ được máy quay ghi lại rõ ràng không sai. Tim tự dưng thấy hẫng một nhịp.<br />Kia rồi! Thầy tôi...<br />Người đàn ông đi trong nắng vàng hôm ấy là người tôi kính trọng nhất trên đời. Có lẽ biết thế nên mọi cảnh quay về người ấy đều rõ nét và chân thực đến kì lạ. Tôi nhìn rõ cái bóng liêu xiêu, đổ dài trên con đường dài dằng dặc, cùng với cây thước kẻ nửa mét kẹp trong chiếc cặp da sờn cũ, hộp phấn bằng thép chỉ chực rơi ra, cùng mái tóc đã bạc lắm rồi. Bỗng nhiên, tôi thấy nước mắt đang dâng lên, đầy tràn hai khóe mắt.<br />Nhiều người vẫn miêu tả: Các thầy cao to, vạm vỡ, có đôi mắt sáng quắc uy nghiêm. Nhưng không! Thầy tôi thấp lắm, nếu so với chuẩn 1,8 m, chỉ chừng 1,6 m, tóc bạc trắng và lúc nào cũng lọc cọc đi trên chiếc xe khung han rỉ. Mắt thầy sáng, nhưng sáng bởi ánh sáng dịu hiền, ấm áp khiến chúng tôi rất an tâm. Mọi thứ thuộc về thầy cũ kĩ đến mức hoài cổ. Chúng tôi, thời những năm lớp 6, đã từng trêu thầy nhiều lần vì điều ấy. Tôi vẫn nhớ thầy chỉ cười hiền và bảo, thầy già rồi, có cần gì hiện đại.<br />Máy quay chuyển cảnh. Từng hình ảnh nhảy nhót. Cứ như bị lỗi, những hình ảnh ấy cứ nháy đi nháy lại, nhưng lại rõ đến từng chi tiết.<br />Mùa đông lạnh thê lương. Khi mà gió vuốt những ngón tay trên mái nhà, tôi nhìn thấy thầy đạp xe đến trường. Những vòng quay xe đạp cứ thế quay đều, quay đều. Pê đan cũ lắm rồi, xích kêu lạch cạch tựa như đang đòi nghỉ ngơi. Thầy vẫn cần mẫn đạp xe, cần mẫn xách chiếc cặp sờn cũ đến lớp. Thảng qua, tôi thấy thầy khẽ run. Không chỉ mùa đông ấy, mà còn nhiều mùa đông sau này nữa. Tôi vẫn luôn nhìn thấy hình ảnh đó. Luôn nhớ mình đứng trên tầng 2, vẫy tay “Em chào thầy” mà láo xược chế thành “Em thầy!”, và thầy, trên chiếc xe đạp cũ đi ngược gió, vẫy tay cười lại.<br />Hiền như tiên.<br />Tự dưng, cảnh quay tiếp theo hiện ra. Tôi thấy...<br />Đêm tối. Trong một căn bếp lụp xụp, có mỗi một bóng đèn mù mịt. Bảng đen viết đầy những công thức loằng ngoằng. Có hai đứa học sinh ngồi quây quần cắt cái bánh trung thu nhân thập cẩm, và một người tóc bạc phơ ngồi cạnh, mỉm cười nhấm nháp ngụm trà nóng trong đêm thu mong manh.<br />Thầy ơi, thầy không ăn thập cẩm à, thế phải làm sao bây giờ. Tiếng đứa con gái cất lên lo lắng. Thằng con trai ngồi cạnh im lặng ăn miếng bánh nướng thơm lừng, còn người đó chỉ cười, bảo, ừ, hai đứa cứ ăn đi, còn lại để vào tủ lạnh, lúc nào cô về thì cô ăn.<br />Tôi nhận ra, đấy chính là mình, với Âu Sơn, và thầy.<br />Tôi thấy mình lúng túng, rồi cũng ngồi xuống, cầm con dao cắt bánh ra thành nhiều miếng nho nhỏ. Sau nhiều lần từ chối, cuối cùng thầy cũng ăn, và hai đứa học sinh cười thành tiếng. Căn bếp lụp xụp như sáng thêm. Sáng thêm. Mãi đến sau này tôi mới biết thầy không ăn được thịt mỡ, cứ đến cổ họng lại bị nôn ra, thế mà hôm ấy thầy vẫn ăn miếng bánh Trung thu, có lẽ chỉ để chúng tôi vui lòng.<br />Đột nhiên muốn khóc. Thầy của tôi, vĩ đại như thế đấy.<br />Có lẽ nhiều người không hiểu nổi từ vĩ đại. Tại sao lại vĩ đại? Tôi không thể diễn tả được cảm xúc của tôi khi nghe việc thầy không ăn được thịt mỡ, rồi liên tưởng đến miếng bánh trung thu ngày hôm ấy. Chỉ để chúng tôi vui, thầy đã ăn hết miếng bánh mà có thể làm thầy khó chịu suốt những ngày sau đó. Ai đó từng nói, tấm lòng người thầy vĩ đại lắm, và cũng trong sáng lắm, y như pha lê không bao giờ bị vấy bẩn. Đúng, đúng lắm.<br />Những tháng ngày đó, bất kể nắng hay mưa, bất kể nóng nực hay lạnh giá, thầy, vẫn cặm cụi đi trên chiếc xe đạp cũ xỉn, dạy chúng tôi học. Tôi nhớ những ngày tháng 1, năm tôi lớp 7. Lúc ấy gió trời còn mạnh, và nắng thì hong hanh lắm. Tôi, với ba thằng con trai khác, ngồi trong lớp nghe thầy giảng Toán. Sơn đùa, bảo thầy sao không làm hiệu trưởng mà lại chấp nhận làm giáo viên quèn. Ôi, làm hiệu trưởng thì không quát được giáo viên đâu, còn làm giáo viên, học sinh không nghe thì tống nó ra khỏi lớp. Thầy bảo, như thế. Chúng tôi cứ cười mãi về câu nói ấy. Đến tận hai năm sau, tôi mới biết, thầy chấp nhận làm giáo viên là để dìu dắt thêm nhiều lớp học trò trước khi bước vào tuổi già.<br />Sau này mới biết, tình cảm thầy dành cho học sinh chúng tôi còn nhiều hơn gấp tỉ tỉ lần những thứ công danh lợi lộc tầm thường.<br />Bài văn lớp 9 'chém gió' nhận lời phê ngoài sức tưởng tượng Với đề bài tưởng tượng, viết thư cho người bạn học cũ trong lần về thăm trường sau 20 năm, một học sinh lớp 9 đã làm một bài văn dài bằng sự sáng tạo khiến giáo viên cũng phải ngỡ ngàng.<br />Năm lớp bảy, có thầy, có những kì vọng và quyết tâm từ biết bao ngày trước, tôi đạt giải Nhất toán. Biết tin, thầy chỉ cười thật tươi. Nhưng trong mắt tôi, đó là nụ cười ấm áp nhất tôi từng biết. Nụ cười ấy khiến bao mệt mỏi, khó nhọc trở về số 0. Nụ cười khiến cho tất cả học sinh an lòng. Năm ấy, có lẽ là năm tôi hạnh phúc nhất.<br />Không biết đã đi qua bao nhiêu ngày nắng, mưa? Chỉ biết, thầy đã đồng hành cùng chúng tôi trong suốt hai năm rưỡi. Hai năm rưỡi lọc cọc đạp chiếc xe cũ ấy, hai năm rưỡi dạy dỗ lũ học sinh lớp A nghịch như quỷ. Thầy chẳng hề than vãn lấy một lời.<br />Các em là lứa học sinh cuối cùng của thầy, chỉ mong dạy được thật tốt, không muốn ai bị chửi mắng cả. Thầy trả lời cho câu hỏi của tôi về việc, tại sao chúng em mất trật tự mà thầy không nhắc.<br />Lúc ấy, tôi không hiểu. Sau này ngẫm nghĩ lại mới ngộ ra. Hóa ra, chúng tôi chính là những kẻ vô ơn bậc nhất, không hiểu nổi tâm ý của thầy giấu trong từng con chữ.<br />Mười ba tuổi, chỉ biết nghịch ngợm, vô ưu vô lo. Đâu biết người thầy vẫn cặm cụi chiến đấu với tuổi già và sức khỏe, ngày ngày lên lớp dạy dỗ cho những học sinh cuối cùng trong cuộc đời dạy học của mình.<br />Hết học kì I năm tôi lớp 8, thầy có quyết định nghỉ hưu.<br />Quyết định không hề vội vã, nhưng lại gây bất ngờ trong tập thể lớp. Tất cả xôn xao, và dường như có gì đó nghẹn ở trong tim, rất lạ. Dù biết, nhưng cuối cùng vẫn đến lúc phải chia tay rồi.<br />Ngày chia tay, tôi tặng thầy một bó hoa kẹo mút. Chính tay dính từng bông hoa, chính tay ghim từng bó mút. Có lẽ đó là bó hoa xấu nhất tôi từng làm, nhưng cũng là bó hoa mang nhiều tình cảm nhất. Cũng là bó hoa đầu tiên tôi tặng cho sự chia ly.<br />Thầy nghỉ rồi...<br />Giáo viên mới dạy thay. Bài giảng sôi động, súc tích vô cùng. Nhưng thỉnh thoảng đột nhiên ngẩn ngơ. Vẫn ngỡ thầy còn ở đây, ngay trên bục giảng, viết những con số vốn bị chê “xấu mèm” nhưng thật rất rõ ràng. Ngỡ rằng thầy vẫn sẽ đi cùng chúng tôi qua những năm tháng còn lại. Không, không còn nữa rồi!<br />Đó là những tháng ngày khó khăn nhất. Không có thầy ở bên cạnh dạy dỗ, không có ai cười hiền từ động viên trong những ngày khó khăn. Năm đó, tôi tụt hạng, chỉ đạt giải Ba. Đề rất dễ. Thế mà, điểm cũng chỉ đạt “nhì non”. Lúc ấy, tôi mới biết hóa ra thầy ảnh hưởng đến tôi nhiều như thế.<br />Lên lớp 9, ông nội dẫn tôi xuống nhà thầy. Từ đó, tôi chính thức học thêm với thầy. Chính thức bắt đầu một năm học tuy vất vả nhưng tràn đầy niềm vui. Ngôi nhà mà chúng tôi học, cũng chính là ngôi nhà thầy đã sống suốt mấy chục năm qua. Cả một đời người vất vả chỉ có một khoảnh sân nho nhỏ để phơi nắng, một căn bếp tối, lụp xụp, cái nhà xây lợp lá cọ mát rượi trong những ngày nóng bức, và cả một cây trứng cá lúc nào cũng bị lũ học sinh nhăm nhe chọc quả. Thầy bảo, như thế đã là hạnh phúc lắm rồi.<br />Đôi khi tôi nghĩ thầy sống sao mà giản đơn quá. Thầy chỉ cười. Không, thế đã là quá đủ rồi. Tôi không biết đủ là gì, không biết tại sao thầy có thể hài lòng. Sau đó nhiều tháng, tôi mới được nghe thầy kể về biết bao ngày khó khăn thầy đã trải qua. Đấy là những năm tháng vất vả đến bần hàn. Thầy là sinh viên nghèo, không có đủ đồ ăn nên ốm nhom ốm nhách. Trải qua một thời khó nhọc, con người luôn có khuynh hướng hài lòng với hiện tại, dù cho hiện tại ấy chỉ hơn thời khó khăn ngày xưa một chút xíu. Chính thế, thầy sống giản dị, tiết kiệm vô cùng. Từ lúc học thêm chỗ thầy, nghe thầy nói về những điều thầy đã trải qua, bất giác tôi cũng sống tiết kiệm đi nhiều lần. Không còn phung phí tiền bạc và đồ dùng như trước đây nữa.<br />Người ta bị ảnh hưởng bởi những người mà được coi là quan trọng. Tôi nghĩ, tôi cũng vậy.<br />Đôi khi tôi nghĩ, có phải thầy đã ảnh hưởng đến tôi theo một cách đặc biệt nào đó? Nghĩ nhiều lần, rồi mới phát hiện ra, thầy chính là một hình tượng mà tôi luôn khát khao muốn vươn tới, một tượng đài vĩ đại, một người mà tôi luôn mong mỏi đạt được thành công như vậy. Không chỉ là một người thầy, thầy còn là người cha, người anh, người bạn luôn lắng nghe, luôn cho những lời khuyên bổ ích nhất khi tôi cần. Thầy không chỉ dạy tôi môn Toán, thầy còn dạy tôi cách làm người, cách sống và phấn đấu để càng ngày càng tốt đẹp hơn.<br />Máy quay dường như đang chậm lại, từng cảnh từng nét hiện lên rõ ràng. Tôi thấy thầy đang lụi hụi trồng rau, chăm sóc con chó lông trắng đen già khụ, thấy cả chúng tôi ngày đó, trong những ngày vất vả nhưng yên bình. Tôi nghĩ, có lẽ đó là những ngày hạnh phúc và vui vẻ nhất tôi từng có. Sau này, khi bước đi trên đường đời chông gai, có thể sẽ chẳng còn ai chỉ bảo, dạy dỗ tôi tận tình như thầy đã từng, có thể sẽ chẳng có ai lo tôi liệu có ngủ đủ giấc, liệu có stress khi nhồi nhét quá nhiều. Nhưng, cố nhân từng nói, cuộc đời chỉ cần một người khiến ta ngưỡng mộ, để cả đời noi gương, cả đời thương mến. Vậy là quá đủ rồi.<br />Khi viết những dòng này, tôi đã là học sinh cấp III. Không chỉ hôm nay, mà còn cả ngày mai, ngày kia, nhiều ngày sau nữa, nhất định tôi sẽ tiếp tục cố gắng. Để mỗi khi gặp ai, trò chuyện cùng ai, có thể tự hào nói, tôi, là học sinh của thầy Nguyễn Văn Tâm. Có những lúc nhớ thầy, phóng vụt xe đi, tìm về ngôi nhà nhỏ cuối phố cũ với cây trứng cá xum xuê, ngồi nghe thầy nói về những điều thầy tâm đắc, về những điều thầy mong mỏi và răn dạy tôi cho đến mãi sau này. Tìm về nơi duy nhất khiến tâm hồn thanh thản, khiến cho mọi thứ phức tạp của cuộc đời trở nên dễ dàng và trong sáng hơn.<br />Vẫn là những ngày mùa hạ đã cũ, tôi cảm giác như mình đang xốc ba lô lên vai, đạp cái xe đạp của mình, lao đi trong nắng vàng.<br />Đến nơi tràn đầy kiến thức mà tôi hằng yêu kính".<br />&#091;/QUOTE&#093; ]]>
   </description>
   <pubDate>Wed, 05 Nov 2014 14:21:04 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.vanban2.edu.vn/forum/forum_posts.asp?TID=397&amp;PID=1313#1313</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>C&#225;c m&#7897;n khoa h&#7885;c x&#227; h&#7897;i : Bài văn điểm 10</title>
   <link>http://www.vanban2.edu.vn/forum/forum_posts.asp?TID=397&amp;PID=1312#1312</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>T&#225;c gi&#7843;:</strong> <a href="http://www.vanban2.edu.vn/forum/member_profile.asp?PF=72">Huyen75</a><br /><strong>Subject:</strong> Bài văn điểm 10<br /><strong>Ng&#224;y g&#7917;i:</strong> 05 Nov 2014 l&#250;c 14:17<br /><br />“Đây là lần đầu tôi chấm 10 điểm cho học sinh ở môn Văn. Tôi khâm phục em vì còn ít tuổi nhưng suy nghĩ chín chắn, sâu sắc thể hiện cả con người và cách sống đều rất đẹp".<br />Đó là lời chia sẻ của thầy Phạm Vũ – Giáo viên trường THPT Định Hóa (Thái Nguyên) về bài văn của học sinh Vũ Phương Thảo (lớp 10A1, THPT Định Hóa). Bài văn viết về người thầy Nguyễn Văn Tâm nay đã nghỉ hưu, trước là giáo viên dạy Toán trường THCS Chợ Chu, đã được thầy Phạm Vũ chấm 10 điểm.<br />Lời nhận xét của thầy như sau: "Tư duy mạch lạc giúp bài văn có cấu tứ. Cảm xúc đẹp, mãnh liệt, chân thành. Dũng cảm, sáng tạo, phá cách trong việc tách câu và tạo từ, xây dựng giọng điệu. Rất có ý thức khi dùng thủ pháp để diễn đạt. Chú ý: Đôi khi hơi cầu kỳ, lên gân”.<br />Em Vũ Phương Thảo là học sinh lớp chuyên Toán, thuộc ban tự nhiên nhưng học rất tốt Ngữ văn. Em vừa giải A Cây bút tuổi hồng 2013-2014 của báo Thiếu niên Tiền phong.<br />Thầy Phạm Vũ chia sẻ: “Chúng ta không thể chia lại những quân bài đã chia, và cũng thế, thầy không dám mong một sự thay đổi cho những điều không hay của chuyện dạy và học bây giờ. Nhưng thầy sẵn lòng gạt đi tất cả những điều đó, để dành hết niềm vui vào bài văn của em”.<br />Trên Facebook, bài văn của Phương Thảo được rất nhiều người viết trẻ, giáo viên, nhà văn khen ngợi. PGS.TS Ngô Văn Giá (trưởng khoa Viết văn – Báo chí, trường ĐH Văn hóa Hà Nội) nhận xét: “Thật xúc động. Bài văn vượt ra khỏi biên giới học đường để đến với tất cả. Có người trò nhân ái và tử tế như thế này, buộc những người thầy cũng phải sống tốt hơn lên”.<br />Dưới đây là bài văn của Vũ Phương Thảo viết về người thầy em kính yêu nhất:<br /> <br /><br />Bài văn của cô học trò Phương Thảo.<br />Bài văn tả ông bố lười chỉ thích... nằm ườn Bố nằm ườn chẳng làm gì, ăn xong chat Zalo với học sinh, không rửa bát... là những chi tiết khiến người đọc bật cười trong bài văn tả bố của một em nhỏ.<br />Độc giả có bài văn hay, phá cách muốn chia sẻ, xin gửi về địa chỉ email Toasoan@news.zing.vn. Thư xin ghi đầy đủ thông tin, điện thoại, địa chỉ liên hệ.<br />"Những ngày mùa hạ rả rích, khi ôm sách và lắng nghe vài giai điệu phát ra từ cái radio cũ mèm, tự dưng tôi nghe thấy mấy lời da diết vang lên: “Người thầy... vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa/Từng ngày, giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấy…”. Tiếng Cẩm Ly tha thiết, chiều mùa hạ như đang rơi xuống, vỡ tan và xoáy vào lòng những kí ức tươi đẹp. Đột nhiên, có cảm giác như đang lạc vào một thế giới nào đó, một thế giới không phải của mình, thế giới của quá khứ.<br />Và tự nhiên, tôi nghĩ, dường như mình đang được xem lại cuộc đời bốn năm trước, qua vài cảnh quay được trích ra từ cái máy quay có lẽ là đời từ những năm 1980.<br />Máy quay có lẽ đã cũ lắm rồi, cảnh được cảnh mất, nhưng cũng đủ để tôi thấy tôi - mười một tuổi - đứng trong sân trường cấp II lộng gió, và bóng một người thấp bé lặng lẽ đạp chiếc xe khung, đi trong nắng vàng. Bất chợt, người ấy quay lại. Ánh mắt hiền từ được máy quay ghi lại rõ ràng không sai. Tim tự dưng thấy hẫng một nhịp.<br />Kia rồi! Thầy tôi...<br />Người đàn ông đi trong nắng vàng hôm ấy là người tôi kính trọng nhất trên đời. Có lẽ biết thế nên mọi cảnh quay về người ấy đều rõ nét và chân thực đến kì lạ. Tôi nhìn rõ cái bóng liêu xiêu, đổ dài trên con đường dài dằng dặc, cùng với cây thước kẻ nửa mét kẹp trong chiếc cặp da sờn cũ, hộp phấn bằng thép chỉ chực rơi ra, cùng mái tóc đã bạc lắm rồi. Bỗng nhiên, tôi thấy nước mắt đang dâng lên, đầy tràn hai khóe mắt.<br />Nhiều người vẫn miêu tả: Các thầy cao to, vạm vỡ, có đôi mắt sáng quắc uy nghiêm. Nhưng không! Thầy tôi thấp lắm, nếu so với chuẩn 1,8 m, chỉ chừng 1,6 m, tóc bạc trắng và lúc nào cũng lọc cọc đi trên chiếc xe khung han rỉ. Mắt thầy sáng, nhưng sáng bởi ánh sáng dịu hiền, ấm áp khiến chúng tôi rất an tâm. Mọi thứ thuộc về thầy cũ kĩ đến mức hoài cổ. Chúng tôi, thời những năm lớp 6, đã từng trêu thầy nhiều lần vì điều ấy. Tôi vẫn nhớ thầy chỉ cười hiền và bảo, thầy già rồi, có cần gì hiện đại.<br />Máy quay chuyển cảnh. Từng hình ảnh nhảy nhót. Cứ như bị lỗi, những hình ảnh ấy cứ nháy đi nháy lại, nhưng lại rõ đến từng chi tiết.<br />Mùa đông lạnh thê lương. Khi mà gió vuốt những ngón tay trên mái nhà, tôi nhìn thấy thầy đạp xe đến trường. Những vòng quay xe đạp cứ thế quay đều, quay đều. Pê đan cũ lắm rồi, xích kêu lạch cạch tựa như đang đòi nghỉ ngơi. Thầy vẫn cần mẫn đạp xe, cần mẫn xách chiếc cặp sờn cũ đến lớp. Thảng qua, tôi thấy thầy khẽ run. Không chỉ mùa đông ấy, mà còn nhiều mùa đông sau này nữa. Tôi vẫn luôn nhìn thấy hình ảnh đó. Luôn nhớ mình đứng trên tầng 2, vẫy tay “Em chào thầy” mà láo xược chế thành “Em thầy!”, và thầy, trên chiếc xe đạp cũ đi ngược gió, vẫy tay cười lại.<br />Hiền như tiên.<br />Tự dưng, cảnh quay tiếp theo hiện ra. Tôi thấy...<br />Đêm tối. Trong một căn bếp lụp xụp, có mỗi một bóng đèn mù mịt. Bảng đen viết đầy những công thức loằng ngoằng. Có hai đứa học sinh ngồi quây quần cắt cái bánh trung thu nhân thập cẩm, và một người tóc bạc phơ ngồi cạnh, mỉm cười nhấm nháp ngụm trà nóng trong đêm thu mong manh.<br />Thầy ơi, thầy không ăn thập cẩm à, thế phải làm sao bây giờ. Tiếng đứa con gái cất lên lo lắng. Thằng con trai ngồi cạnh im lặng ăn miếng bánh nướng thơm lừng, còn người đó chỉ cười, bảo, ừ, hai đứa cứ ăn đi, còn lại để vào tủ lạnh, lúc nào cô về thì cô ăn.<br />Tôi nhận ra, đấy chính là mình, với Âu Sơn, và thầy.<br />Tôi thấy mình lúng túng, rồi cũng ngồi xuống, cầm con dao cắt bánh ra thành nhiều miếng nho nhỏ. Sau nhiều lần từ chối, cuối cùng thầy cũng ăn, và hai đứa học sinh cười thành tiếng. Căn bếp lụp xụp như sáng thêm. Sáng thêm. Mãi đến sau này tôi mới biết thầy không ăn được thịt mỡ, cứ đến cổ họng lại bị nôn ra, thế mà hôm ấy thầy vẫn ăn miếng bánh Trung thu, có lẽ chỉ để chúng tôi vui lòng.<br />Đột nhiên muốn khóc. Thầy của tôi, vĩ đại như thế đấy.<br />Có lẽ nhiều người không hiểu nổi từ vĩ đại. Tại sao lại vĩ đại? Tôi không thể diễn tả được cảm xúc của tôi khi nghe việc thầy không ăn được thịt mỡ, rồi liên tưởng đến miếng bánh trung thu ngày hôm ấy. Chỉ để chúng tôi vui, thầy đã ăn hết miếng bánh mà có thể làm thầy khó chịu suốt những ngày sau đó. Ai đó từng nói, tấm lòng người thầy vĩ đại lắm, và cũng trong sáng lắm, y như pha lê không bao giờ bị vấy bẩn. Đúng, đúng lắm.<br />Những tháng ngày đó, bất kể nắng hay mưa, bất kể nóng nực hay lạnh giá, thầy, vẫn cặm cụi đi trên chiếc xe đạp cũ xỉn, dạy chúng tôi học. Tôi nhớ những ngày tháng 1, năm tôi lớp 7. Lúc ấy gió trời còn mạnh, và nắng thì hong hanh lắm. Tôi, với ba thằng con trai khác, ngồi trong lớp nghe thầy giảng Toán. Sơn đùa, bảo thầy sao không làm hiệu trưởng mà lại chấp nhận làm giáo viên quèn. Ôi, làm hiệu trưởng thì không quát được giáo viên đâu, còn làm giáo viên, học sinh không nghe thì tống nó ra khỏi lớp. Thầy bảo, như thế. Chúng tôi cứ cười mãi về câu nói ấy. Đến tận hai năm sau, tôi mới biết, thầy chấp nhận làm giáo viên là để dìu dắt thêm nhiều lớp học trò trước khi bước vào tuổi già.<br />Sau này mới biết, tình cảm thầy dành cho học sinh chúng tôi còn nhiều hơn gấp tỉ tỉ lần những thứ công danh lợi lộc tầm thường.<br />Bài văn lớp 9 'chém gió' nhận lời phê ngoài sức tưởng tượng Với đề bài tưởng tượng, viết thư cho người bạn học cũ trong lần về thăm trường sau 20 năm, một học sinh lớp 9 đã làm một bài văn dài bằng sự sáng tạo khiến giáo viên cũng phải ngỡ ngàng.<br />Năm lớp bảy, có thầy, có những kì vọng và quyết tâm từ biết bao ngày trước, tôi đạt giải Nhất toán. Biết tin, thầy chỉ cười thật tươi. Nhưng trong mắt tôi, đó là nụ cười ấm áp nhất tôi từng biết. Nụ cười ấy khiến bao mệt mỏi, khó nhọc trở về số 0. Nụ cười khiến cho tất cả học sinh an lòng. Năm ấy, có lẽ là năm tôi hạnh phúc nhất.<br />Không biết đã đi qua bao nhiêu ngày nắng, mưa? Chỉ biết, thầy đã đồng hành cùng chúng tôi trong suốt hai năm rưỡi. Hai năm rưỡi lọc cọc đạp chiếc xe cũ ấy, hai năm rưỡi dạy dỗ lũ học sinh lớp A nghịch như quỷ. Thầy chẳng hề than vãn lấy một lời.<br />Các em là lứa học sinh cuối cùng của thầy, chỉ mong dạy được thật tốt, không muốn ai bị chửi mắng cả. Thầy trả lời cho câu hỏi của tôi về việc, tại sao chúng em mất trật tự mà thầy không nhắc.<br />Lúc ấy, tôi không hiểu. Sau này ngẫm nghĩ lại mới ngộ ra. Hóa ra, chúng tôi chính là những kẻ vô ơn bậc nhất, không hiểu nổi tâm ý của thầy giấu trong từng con chữ.<br />Mười ba tuổi, chỉ biết nghịch ngợm, vô ưu vô lo. Đâu biết người thầy vẫn cặm cụi chiến đấu với tuổi già và sức khỏe, ngày ngày lên lớp dạy dỗ cho những học sinh cuối cùng trong cuộc đời dạy học của mình.<br />Hết học kì I năm tôi lớp 8, thầy có quyết định nghỉ hưu.<br />Quyết định không hề vội vã, nhưng lại gây bất ngờ trong tập thể lớp. Tất cả xôn xao, và dường như có gì đó nghẹn ở trong tim, rất lạ. Dù biết, nhưng cuối cùng vẫn đến lúc phải chia tay rồi.<br />Ngày chia tay, tôi tặng thầy một bó hoa kẹo mút. Chính tay dính từng bông hoa, chính tay ghim từng bó mút. Có lẽ đó là bó hoa xấu nhất tôi từng làm, nhưng cũng là bó hoa mang nhiều tình cảm nhất. Cũng là bó hoa đầu tiên tôi tặng cho sự chia ly.<br />Thầy nghỉ rồi...<br />Giáo viên mới dạy thay. Bài giảng sôi động, súc tích vô cùng. Nhưng thỉnh thoảng đột nhiên ngẩn ngơ. Vẫn ngỡ thầy còn ở đây, ngay trên bục giảng, viết những con số vốn bị chê “xấu mèm” nhưng thật rất rõ ràng. Ngỡ rằng thầy vẫn sẽ đi cùng chúng tôi qua những năm tháng còn lại. Không, không còn nữa rồi!<br />Đó là những tháng ngày khó khăn nhất. Không có thầy ở bên cạnh dạy dỗ, không có ai cười hiền từ động viên trong những ngày khó khăn. Năm đó, tôi tụt hạng, chỉ đạt giải Ba. Đề rất dễ. Thế mà, điểm cũng chỉ đạt “nhì non”. Lúc ấy, tôi mới biết hóa ra thầy ảnh hưởng đến tôi nhiều như thế.<br />Lên lớp 9, ông nội dẫn tôi xuống nhà thầy. Từ đó, tôi chính thức học thêm với thầy. Chính thức bắt đầu một năm học tuy vất vả nhưng tràn đầy niềm vui. Ngôi nhà mà chúng tôi học, cũng chính là ngôi nhà thầy đã sống suốt mấy chục năm qua. Cả một đời người vất vả chỉ có một khoảnh sân nho nhỏ để phơi nắng, một căn bếp tối, lụp xụp, cái nhà xây lợp lá cọ mát rượi trong những ngày nóng bức, và cả một cây trứng cá lúc nào cũng bị lũ học sinh nhăm nhe chọc quả. Thầy bảo, như thế đã là hạnh phúc lắm rồi.<br />Đôi khi tôi nghĩ thầy sống sao mà giản đơn quá. Thầy chỉ cười. Không, thế đã là quá đủ rồi. Tôi không biết đủ là gì, không biết tại sao thầy có thể hài lòng. Sau đó nhiều tháng, tôi mới được nghe thầy kể về biết bao ngày khó khăn thầy đã trải qua. Đấy là những năm tháng vất vả đến bần hàn. Thầy là sinh viên nghèo, không có đủ đồ ăn nên ốm nhom ốm nhách. Trải qua một thời khó nhọc, con người luôn có khuynh hướng hài lòng với hiện tại, dù cho hiện tại ấy chỉ hơn thời khó khăn ngày xưa một chút xíu. Chính thế, thầy sống giản dị, tiết kiệm vô cùng. Từ lúc học thêm chỗ thầy, nghe thầy nói về những điều thầy đã trải qua, bất giác tôi cũng sống tiết kiệm đi nhiều lần. Không còn phung phí tiền bạc và đồ dùng như trước đây nữa.<br />Người ta bị ảnh hưởng bởi những người mà được coi là quan trọng. Tôi nghĩ, tôi cũng vậy.<br />Đôi khi tôi nghĩ, có phải thầy đã ảnh hưởng đến tôi theo một cách đặc biệt nào đó? Nghĩ nhiều lần, rồi mới phát hiện ra, thầy chính là một hình tượng mà tôi luôn khát khao muốn vươn tới, một tượng đài vĩ đại, một người mà tôi luôn mong mỏi đạt được thành công như vậy. Không chỉ là một người thầy, thầy còn là người cha, người anh, người bạn luôn lắng nghe, luôn cho những lời khuyên bổ ích nhất khi tôi cần. Thầy không chỉ dạy tôi môn Toán, thầy còn dạy tôi cách làm người, cách sống và phấn đấu để càng ngày càng tốt đẹp hơn.<br />Máy quay dường như đang chậm lại, từng cảnh từng nét hiện lên rõ ràng. Tôi thấy thầy đang lụi hụi trồng rau, chăm sóc con chó lông trắng đen già khụ, thấy cả chúng tôi ngày đó, trong những ngày vất vả nhưng yên bình. Tôi nghĩ, có lẽ đó là những ngày hạnh phúc và vui vẻ nhất tôi từng có. Sau này, khi bước đi trên đường đời chông gai, có thể sẽ chẳng còn ai chỉ bảo, dạy dỗ tôi tận tình như thầy đã từng, có thể sẽ chẳng có ai lo tôi liệu có ngủ đủ giấc, liệu có stress khi nhồi nhét quá nhiều. Nhưng, cố nhân từng nói, cuộc đời chỉ cần một người khiến ta ngưỡng mộ, để cả đời noi gương, cả đời thương mến. Vậy là quá đủ rồi.<br />Khi viết những dòng này, tôi đã là học sinh cấp III. Không chỉ hôm nay, mà còn cả ngày mai, ngày kia, nhiều ngày sau nữa, nhất định tôi sẽ tiếp tục cố gắng. Để mỗi khi gặp ai, trò chuyện cùng ai, có thể tự hào nói, tôi, là học sinh của thầy Nguyễn Văn Tâm. Có những lúc nhớ thầy, phóng vụt xe đi, tìm về ngôi nhà nhỏ cuối phố cũ với cây trứng cá xum xuê, ngồi nghe thầy nói về những điều thầy tâm đắc, về những điều thầy mong mỏi và răn dạy tôi cho đến mãi sau này. Tìm về nơi duy nhất khiến tâm hồn thanh thản, khiến cho mọi thứ phức tạp của cuộc đời trở nên dễ dàng và trong sáng hơn.<br />Vẫn là những ngày mùa hạ đã cũ, tôi cảm giác như mình đang xốc ba lô lên vai, đạp cái xe đạp của mình, lao đi trong nắng vàng.<br />Đến nơi tràn đầy kiến thức mà tôi hằng yêu kính".<br />]]>
   </description>
   <pubDate>Wed, 05 Nov 2014 14:17:01 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.vanban2.edu.vn/forum/forum_posts.asp?TID=397&amp;PID=1312#1312</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>C&#225;c m&#7897;n khoa h&#7885;c x&#227; h&#7897;i : Cảm xúc</title>
   <link>http://www.vanban2.edu.vn/forum/forum_posts.asp?TID=230&amp;PID=1293#1293</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>T&#225;c gi&#7843;:</strong> <a href="http://www.vanban2.edu.vn/forum/member_profile.asp?PF=1094">ZnITbfZLIt</a><br /><strong>Subject:</strong> Cảm xúc<br /><strong>Ng&#224;y g&#7917;i:</strong> 16 Sep 2014 l&#250;c 09:10<br /><br />in these modern times clothing fashion has developed into a vital component one their life. somebody accessorize an individual's gown air everyday look polished and in addition polished. a person decide upon add-ons which will compliment or publish your new colourful a unique character. The designed below wholesale new era hats has built a tumult in the realm of a terrific way to and so absolutely everyone seems beneath the incredible spell from your new era hats. all of us appear to be <a href="http://www.flagshipmerchantservices.com/vintage-snapbacks.html" target="_blank">snapback cap</a> conversing in alike vocabulary of the new become old and maybe they are Baltimore Orioles, Anaheim Angels, usually On line of work as well as. one particular from suppliers new era hats have created a litter through frightening goods. <br />to be honest strategies about how entirely your is my pal, Paraguay. Peru. is called "Zhu Yang give eachother, scientific research learned of still people who generally apparel a terrific way to in the environmental temperature is 15, the heat dissipation through head included the sum of body heat 30%, 4 when the majority 60% involved with total calories. If the top getting cold, could all cause cerebral vasoconstriction, starting find wooziness, frustration, Or cause the remaining hair as well as,while crazy hair follicle nutritional interval situations metabolic, resulting relating to diet asymmetry or a numerous hair 'out of place' information about hair loss. plenty of grave maladies can even be brought on toward patronize. <br />is actually the choice you detect a good number of small gravel personalities, hip hop creators, moreover celebs arriving in while you are out on the town. the various more readily available MLB caps you'll find famous people placing on have proven to be for that manhattan Yankees, celtics scarlet Sox, or sometimes la Dodgers. above are all well liked categories that are headquartered spacious villages everywhere highly successful people usually have fun. <br />jewelry are becoming uncommon products exclusively make an appearance as you <a href="http://www.werbegeschenke.ch/los-angeles-kings-snapback.html" target="_blank">baseball hats</a> are prospective buyers just go to their precious mens acquaintances with my the neck and throat. if or when she even now living, your woman will need to be dressed in a tee shirt friends will be able to leader lotion foot consultation in addition to say we have have discarded the great lifestyle of history. We have a married relationship or perhaps a appointment, with regards to deliberately decides on laundry. <br />i'm not a particularly contained so many for their a terrific way to. I connected with over the frank and then we saw to create for a few caps. I was in enterprise in Niagra lies and sat and a engineer examined few types and invented the design and now we got a mike Epps progressive years hat <a href="http://www.izmircicek.biz/cheap-snapback-hats.html" target="_blank">cheap snapback hats</a> that you are looking to marketing real today, Epps said dogs with aggressive behavior, <br />however an extra new era caps not necessarily very first ones, required to, relieve and classy style and design is continue to exactly like the particular ones. any time you popular a definite cutting edge age level but sometimes not buy it as its cost have been more or less prohibitive, You look for similar make on websites online advertising and marketing new era caps stated in asia. i can assure you that you would run into that one one which are always needed as price will only be half the high cost at the shop may possibly be with your location,<br />  <br /><a href="http://aucti&#111;n.rakuten.co.jp/directory/vc?s=13&tz=1230019390&v=2&pn=0&f=29&o=7&oid=000&sub=3&k=0&l-id=pc_sd_viewmax_30_upper" target="_blank">http://auction.rakuten.co.jp/directory/vc?s=13&tz=1230019390&v=2&pn=0&f=29&o=7&oid=000&sub=3&k=0&l-id=pc_sd_viewmax_30_upper</a><br />  <br /><a href="http://store.shopping.yahoo.co.jp/snb-shop/mt2360d.html" target="_blank">http://store.shopping.yahoo.co.jp/snb-shop/mt2360d.html</a><br />  <br /><a href="http://dl.ndl.go.jp/view/download/digidepo_8276396_po_075104.pdf?c&#111;ntentNo=1" target="_blank">http://dl.ndl.go.jp/view/download/digidepo_8276396_po_075104.pdf?contentNo=1</a><br /><br />]]>
   </description>
   <pubDate>Tue, 16 Sep 2014 09:10:01 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.vanban2.edu.vn/forum/forum_posts.asp?TID=230&amp;PID=1293#1293</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>C&#225;c m&#7897;n khoa h&#7885;c x&#227; h&#7897;i : Làm thế nào để học tốt môn Văn?</title>
   <link>http://www.vanban2.edu.vn/forum/forum_posts.asp?TID=279&amp;PID=1189#1189</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>T&#225;c gi&#7843;:</strong> <a href="http://www.vanban2.edu.vn/forum/member_profile.asp?PF=168">mautimhoamay</a><br /><strong>Subject:</strong> Làm thế nào để học tốt môn Văn?<br /><strong>Ng&#224;y g&#7917;i:</strong> 11 Apr 2011 l&#250;c 08:51<br /><br />muốn học tốt môn văn theo tôi, thứ nhất bạn phải có kĩ năng làm văn( điều này các giáo viên dạy trên lớp thường hay nhắc đến - nếu bạn để ý); thứ hai bạn phải có vốn sống, tức là phải có hiểu biết không chỉ lĩnh vực văn chương mà con cả trong thực tế; thứ ba bạn phải có một trái tim biết yêu thương, biết rung cảm trước cuộc sống.<br>&nbsp;Chúc các bạn thành công trong đợt thi học kì và thi tốt nghiệp sắp tới!<br><br><br>]]>
   </description>
   <pubDate>Mon, 11 Apr 2011 08:51:34 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.vanban2.edu.vn/forum/forum_posts.asp?TID=279&amp;PID=1189#1189</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>C&#225;c m&#7897;n khoa h&#7885;c x&#227; h&#7897;i : Download miễn phí đĩa CD ôn thi ĐH môn Sử, Địa</title>
   <link>http://www.vanban2.edu.vn/forum/forum_posts.asp?TID=345&amp;PID=1188#1188</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>T&#225;c gi&#7843;:</strong> <a href="http://www.vanban2.edu.vn/forum/member_profile.asp?PF=255">nguyenvan</a><br /><strong>Subject:</strong> Download miễn phí đĩa CD ôn thi ĐH môn Sử, Địa<br /><strong>Ng&#224;y g&#7917;i:</strong> 04 Apr 2011 l&#250;c 17:10<br /><br /><SPAN style="FONT-SIZE: 13pt; FONT-FAMILY: 'Times New Roman'; mso-fareast-font-family: 'Times New Roman'; mso-ansi-: EN-US; mso-fareast-: EN-US; mso-bidi-: AR-SA">Rất bổ ích cho các teen đang ôn thi đại học, cài đặt đơn giản,dễ sử dụng, phần mềm được biên soạn bởi các thầy cô nhiều kinh nghiệm. Giá trên thị trường khoảng 60.000đ, nhưng bạn có thể download MIỄN PHÍ TẠI ĐÂY <DIV></DIV><DIV></DIV><DIV></DIV><DIV>&nbsp;</DIV><P =Ms&#111;normal style="MARGIN: 0in 0in 0pt"><SPAN style="FONT-SIZE: 13pt"><a href="http://thithudaihoc.com/forum/index.php?topic=523.0" target="_blank"><FONT face="Times New Roman" size=4>http://thithudaihoc.com/forum/index.php?topic=523.0</FONT></A></P><DIV></DIV><P><DIV></DIV><DIV></DIV><DIV></DIV><DIV></DIV><?:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" /><o:p></P><P =Ms&#111;normal style="MARGIN: 0in 0in 0pt"><SPAN style="FONT-SIZE: 13pt"><a href="http://thithudaihoc.com/forum/index.php?topic=524.0" target="_blank"><FONT face="Times New Roman" size=4>http://thithudaihoc.com/forum/index.php?topic=524.0</FONT></A><o:p></o:p></SPAN></P></o:p></SPAN></SPAN>]]>
   </description>
   <pubDate>Mon, 04 Apr 2011 17:10:07 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.vanban2.edu.vn/forum/forum_posts.asp?TID=345&amp;PID=1188#1188</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>C&#225;c m&#7897;n khoa h&#7885;c x&#227; h&#7897;i : 100 câu đố vui về các vị Vua của nước ta</title>
   <link>http://www.vanban2.edu.vn/forum/forum_posts.asp?TID=334&amp;PID=1161#1161</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>T&#225;c gi&#7843;:</strong> <a href="http://www.vanban2.edu.vn/forum/member_profile.asp?PF=255">nguyenvan</a><br /><strong>Subject:</strong> 100 câu đố vui về các vị Vua của nước ta<br /><strong>Ng&#224;y g&#7917;i:</strong> 15 Mar 2011 l&#250;c 17:34<br /><br /><P =Ms&#111;normal style="MARGIN: 0in 0in 0pt 0.75in; TEXT-INDENT: -0.25in; mso-list: l0 level1 lfo1; tab-stops: list .75in"><SPAN style="FONT-SIZE: 9.5pt; COLOR: black; FONT-FAMILY: Verdana; mso-fareast-font-family: Verdana; mso-bidi-font-family: Verdana"><SPAN style="mso-list: Ignore">1.<SPAN style="FONT: 7pt 'Times New Roman'">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; </SPAN></SPAN></SPAN><SPAN style="FONT-SIZE: 9.5pt; COLOR: black; FONT-FAMILY: Verdana">Vua nào mặt sắt đen sì ? <?:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" /><o:p></o:p></SPAN></P><P =Ms&#111;normal style="MARGIN: 0in 0in 0pt 0.5in"><SPAN style="FONT-SIZE: 9.5pt; COLOR: black; FONT-FAMILY: Verdana">2. Vua nào trong buổi hàn-vi ở chùa ? <BR>3. Tướng nào bẻ gậy phò vua ?<BR>4. Tướng nào dùng bút đánh lừa Vương-Thông ? <BR>5. Ngựa ai phun lửa đầy đồng ? <BR>6. Voi ai nhỏ lệ ở dòng Hoá giang ? <BR>7. Kiếm ai trả lại rùa vàng ? <BR>8. Súng ai rền ở Vũ-Quang thuở nào ?<BR>9. Còn ai đổi mặc hoàng-bào ? 10. Nữ lưu sánh với anh hào những ai ?<BR>11. Nhà thơ lên đoạn đầu đài ?<BR>12. Tướng Tàu chui ống chạy dài Bắc phương ? <BR>13. Tướng Nam chẳng thiết phong vương ? <BR>14. Rắc lông ngỗng, thiếp nghe chàng hại cha ? <BR>15. Anh hùng đại thắng Đống-Đa ? <BR>16. Đông du khởi xướng, bôn ba những ngày ? 17. Lũy Thầy ai đắp, ai xây ?<BR>18. Hồng-Sơn liệp hộ triều Tây ẩn mình ?<BR>19. Vua Bà lừng lẫy uy danh <BR>20. Ấu nhi tập trận cỏ tranh làm cờ ? <BR>21. Vua nào nguyên-súy hội thơ ?<BR>22. Hùng-Vương Quốc-tổ đền thờ ở đâu ? <BR>23. Đại vương bẻ gãy sừng trâu ? <BR>24. Rừng Lam khởi nghĩa áo nâu anh hùng ? <BR>25. Giúp vua dựng nghiệp xưng hùng ?<BR>26. Đục chìm thuyền địch dưới sông Bạch-Đằng ? <BR>27. Lý triều nổi tiếng cao tăng ?<BR>28. Bình Ngô ai soạn bản văn lưu truyền ? <BR>29. Mười ba liệt-sĩ thành Yên ?<BR>30. Bỏ quan treo ấn tu tiên thuở nào ?<BR>31. Ai sinh trăm trứng đồng bào ? <BR>32. Bình Khôi chức hiệu được trao cho người ?<BR>33. Tây Sơn có nữ tướng tài ? <BR>34. Cần Vương chống Pháp bị đầy xứ Xa ? <BR>35. Tổ ngành Hát Bộ nước nhà ?<BR>36. Khúc ngâm chinh-phụ ai là tác nhân ? <BR>37. Vua nào sát hại công thần ? <BR>38. Nhà văn viết chuyện Tố Tâm trữ tình ? <BR>39. Thái-Nguyên chống Pháp dấy binh ?<BR>40. Hà-Ninh tổng-đốc vị thành vong thân ?<BR>41. Vua nào mở nghiệp nhà Trần ? <BR>42. Nêu gương hiếu-tử diễn âm lưu truyền ?<BR>43. Công lao văn-học Nguyễn Thuyên ?<BR>44. Lừng danh duyên hải dinh-điền là ai ?<BR>45. Nhà thơ sông Vị biệt tài ? <BR>46. Vua nào chống Pháp bị đầy đảo xa ? <BR>47. Ngày nào kỷ-niệm Đống Đa ?<BR>48. Biên thùy tiễn-biệt lời cha dặn-dò ? <BR>49. Mê-Linh xây dựng cơ đồ ? <BR>50. Bến Hàm Tử bắt quân thù xâm lăng ?<BR>51. Húy danh hoàng-đế Gia-Long ? <BR>52. Tướng nào hương khói lăng ông thuở giờ ?<BR>53. Rồng thiêng kết nghĩa Âu-Cơ ? <BR>54. Thánh Trần nay có đền thờ ở đâu ? <BR>55. Đời nào có chức Lạc-Hầu ? <BR>56. Tướng Châu-văn-Tiếp ở đâu bỏ mình ?<BR>57. Danh nho thường gọi Trạng Trình ? <BR>58. Cha con cùng quyết hy-sinh với thành ? <BR>59. Đầm Dạ-Trạch nức uy danh ? <BR>60. Sớ dâng chém nịnh không thành từ quan ? <BR>61. Công thần vì rắn mắc oan ? <BR>62. Ai mời bô lão dự bàn chiến-tranh ? <BR>63. Vua nào dòng dõi Đế-Minh ?<BR>64. Vĩnh-Long thất thủ liều mình tiết trung ?<BR>65. Ngày nào trảy hội đền Hùng ? <BR>66. Ngày nào sông Hát, Nhị Trưng trầm mình ?<BR>67. Núi nào ngự trị Sơn Tinh ? <BR>68. Sông nào ghép lại bút danh thi hào ? <BR>69. Gốc ngờ uồn hai chữ "đồng bào" ?<BR>70. Bôn ba tổ-chức phong trào Đông-Du ? <BR>71. Hùm thiêng trấn đóng chiến khu ?<BR>72. Vua nào thành lập hội thơ Tao-Đàn ?<BR>73. Dẹp Thanh giữ vững giang sơn ? <BR>74. Thiết triều nằm lả, khiến tàn nghiệp Lê ?<BR>75. Hóa giang giữ trọn lời thề ?<BR>76. Mười năm kháng chiến chẳng nề gian lao ? <BR>77. Móng rùa thần tặng vua nào ? <BR>78. Bình Chiêm, dẹp Tống, Lý trào nổi danh ? <BR>79. Dâng vua sách lược trị bình ?<BR>80. Trạng nguyên tướng xấu ví mình hoa sen ? <BR>81. Người Tàu dựng đất Hà-Tiên ?<BR>82. Họ Lương chống Pháp, Thái-Nguyên bỏ mình ?<BR>83. Quy-Nhơn thất thủ, quyên sinh ? <BR>84. Lê triều sử-ký soạn thành, họ Ngô ?<BR>85. Công thần mà bị quật mồ ?<BR>86. "Vân Tiên" tác giả loà mù là ai ? <BR>87. Đại-Từ nổi tiếng tú tài ?<BR>88. Đem nghề in sách miệt mài dạy dân ?<BR>89. Dâng vua cải cách điều trần ? <BR>90. Sánh duyên công chúa Ngọc-Hân, vua nào ? <BR>91. Thi nhân nổi loạn họ Cao ? <BR>92. Xây thành đắp lũy, họ Đào là ai ? <BR>93. Họ Phan lãnh ấn khâm-sai ?<BR>94. Phòng khuê vọng tiếng thuyền chài, tương-tư ?<BR>95. Đông y lừng tiếng danh sư ? <BR>96. Lời thề diệt địch bên bờ Hóa giang ?<BR>97. Vân-Đồn ai thắng danh vang ? <BR>98. Am Mây ẩn dật chẳng màng lợi danh ?<BR>99. Mùa xuân nào phá quân Thanh ? <BR>100. Năm nào tên nước đổi thành Việt-Nam ?<o:p></o:p></SPAN></P><P =Ms&#111;normal style="MARGIN: 0in 0in 0pt"><o:p><FONT face="Times New Roman" size=3>&nbsp;</FONT></o:p></P><P =Ms&#111;normal style="MARGIN: 0in 0in 0pt"><a href="http://XEM ĐÁP ÁN" target="_blank"><SPAN style="COLOR: text; TEXT-DECORATI&#079;N: n&#111;ne; text-underline: n&#111;ne"><FONT face="Times New Roman" size=3>XEM ĐÁP ÁN</FONT></SPAN></A></P>]]>
   </description>
   <pubDate>Tue, 15 Mar 2011 17:34:49 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.vanban2.edu.vn/forum/forum_posts.asp?TID=334&amp;PID=1161#1161</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>C&#225;c m&#7897;n khoa h&#7885;c x&#227; h&#7897;i : Cảm xúc</title>
   <link>http://www.vanban2.edu.vn/forum/forum_posts.asp?TID=230&amp;PID=991#991</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>T&#225;c gi&#7843;:</strong> <a href="http://www.vanban2.edu.vn/forum/member_profile.asp?PF=156">nghia_1994</a><br /><strong>Subject:</strong> Cảm xúc<br /><strong>Ng&#224;y g&#7917;i:</strong> 04 Dec 2010 l&#250;c 15:41<br /><br />thế là cũng đã ra lu chơi với ông bà.kaka vui ghê<img src="http://www.vanban2.edu.vn/forum/smileys/smiley36.gif" border="0"><img src="http://www.vanban2.edu.vn/forum/smileys/smiley36.gif" border="0"><img src="http://www.vanban2.edu.vn/forum/smileys/smiley36.gif" border="0">]]>
   </description>
   <pubDate>Sat, 04 Dec 2010 15:41:42 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.vanban2.edu.vn/forum/forum_posts.asp?TID=230&amp;PID=991#991</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>C&#225;c m&#7897;n khoa h&#7885;c x&#227; h&#7897;i : Làm thế nào để học tốt môn Văn?</title>
   <link>http://www.vanban2.edu.vn/forum/forum_posts.asp?TID=279&amp;PID=953#953</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>T&#225;c gi&#7843;:</strong> <a href="http://www.vanban2.edu.vn/forum/member_profile.asp?PF=164">IloveBeem2404</a><br /><strong>Subject:</strong> Làm thế nào để học tốt môn Văn?<br /><strong>Ng&#224;y g&#7917;i:</strong> 29 Nov 2010 l&#250;c 08:41<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Muốn học tốt bất cứ môn nào trước hết bạn phải ý thức được là cần phải học đã (nếu là muốn học thì càng tốt), còn nếu bạn cho rằng "thôi kệ mẹ nó" thì hết thuốc chữa ...<img src="http://vanban2.edu.vn/forum/smileys/smiley24.gif" border="0"><DIV>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Có rất nhiều cách để bạn học tốt một bộ môn nào đó, cách hợp lý nhất là bạn thực hiện nó và thấy thật hiệu quả và phù hợp với mình. Theo tui muốn học tốt môn văn bạn cần phải: Đọc nhiều bài văn hay, truyện, tiểu thuyết, thơ ... để bồi dưỡng tâm hồn và tăng thêm nguồn tư liệu;&nbsp;viết nhiều để luyện văn làm cho cầu từ càng ngày càng trau chuốt, sắc bén, chặt chẽ;&nbsp;trong lớp chú ý nghe giảng ... và phải biết chịu khó quan sát thực tế nữa... chắc là còn nhiều nữa <img src="http://vanban2.edu.vn/forum/smileys/smiley5.gif" border="0">&nbsp;</DIV>]]>
   </description>
   <pubDate>Mon, 29 Nov 2010 08:41:03 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.vanban2.edu.vn/forum/forum_posts.asp?TID=279&amp;PID=953#953</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>C&#225;c m&#7897;n khoa h&#7885;c x&#227; h&#7897;i : Làm thế nào để học tốt môn Văn?</title>
   <link>http://www.vanban2.edu.vn/forum/forum_posts.asp?TID=279&amp;PID=937#937</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>T&#225;c gi&#7843;:</strong> <a href="http://www.vanban2.edu.vn/forum/member_profile.asp?PF=72">Huyen75</a><br /><strong>Subject:</strong> Làm thế nào để học tốt môn Văn?<br /><strong>Ng&#224;y g&#7917;i:</strong> 23 Nov 2010 l&#250;c 15:17<br /><br /><P>Để chuẩn bị cho kỳ thi học kỳ ( Đối với các bạn học sinh khối 10,11) , thi tốt nghiệp THPT ( Với các anh chị lớp 12)&nbsp;, xin mời các bạn&nbsp;&nbsp;hãy bày tỏ những khó khăn , vướng mắc trong quá trình học Văn và những cách học&nbsp; có hiệu quả để đạt điểm cao trong các kỳ thi sắp tới.</P>]]>
   </description>
   <pubDate>Tue, 23 Nov 2010 15:17:59 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.vanban2.edu.vn/forum/forum_posts.asp?TID=279&amp;PID=937#937</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>C&#225;c m&#7897;n khoa h&#7885;c x&#227; h&#7897;i : Văn chữ là tôi đây</title>
   <link>http://www.vanban2.edu.vn/forum/forum_posts.asp?TID=211&amp;PID=893#893</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>T&#225;c gi&#7843;:</strong> <a href="http://www.vanban2.edu.vn/forum/member_profile.asp?PF=62">Haidang_tito</a><br /><strong>Subject:</strong> Văn chữ là tôi đây<br /><strong>Ng&#224;y g&#7917;i:</strong> 16 Nov 2010 l&#250;c 08:43<br /><br />định nghĩa thành công là gì?theo tôi, người đạt được thành công thực sự không bao giờ cho những điều mình làm được đã là thành công]]>
   </description>
   <pubDate>Tue, 16 Nov 2010 08:43:21 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.vanban2.edu.vn/forum/forum_posts.asp?TID=211&amp;PID=893#893</guid>
  </item> 
 </channel>
</rss>